All posts
Đừng để mục tiêu cướp đi niềm vui của bạn

Đừng để mục tiêu cướp đi niềm vui của bạn

Thai Le Q.'s avatarThai Le Q.
Table of Contents4 sections

Có một câu chuyện rất đáng để mình ngồi lại suy nghĩ một chút: chuyện của Alysa Liu, vận động viên trượt băng nghệ thuật người Mỹ. Câu chuyện này nói về một thứ nghe có vẻ sáo rỗng nhưng thật ra cực kỳ chân thật: nghệ thuật tận hưởng hành trình, thay vì chỉ chăm chăm chạy theo kết quả.

Khi tình yêu biến thành áp lực

Bố của Alysa, ông Arthur, từng là người tị nạn từ Trung Quốc, lớn lên trong cảnh nghèo khó. Có lẽ vì vậy mà ông tin chắc một điều:

Mọi thứ tốt đẹp đều phải đánh đổi bằng chịu đựng và cố gắng cực độ.

Và ông áp niềm tin đó lên con gái mình. Ông đầu tư tiền bạc, thời gian, ép con tập luyện, mọi thứ đều hướng về một đích duy nhất: huy chương, danh hiệu, "sự thành công".

Alysa, từ một cô bé chỉ đơn giản thích trượt băng vì đơn giản là nó vui, dần dần biến thành một "cỗ máy thi đấu". Tập 4-5 ngày một tuần. Ăn uống, âm nhạc, diễn tập — tất cả đều bị kiểm soát chặt chẽ. Cô vô địch rất sớm, trở thành niềm hy vọng lớn của cả nước Mỹ. Nhưng có một thứ đã biến mất từ lúc nào không ai để ý: "niềm vui".

Đứng trên bục nhận huy chương — cái khoảnh khắc lẽ ra phải là đỉnh cao hạnh phúc — Alysa nhận ra mình chẳng còn cảm thấy vui vẻ gì cả. Cô chỉ đang diễn. Diễn cho huấn luyện viên xem, diễn cho giám khảo, cho khán giả, và cả cho bố mình.

Cái "ảo tưởng điểm đến"

Đây chính là cái mà nhiều người hay mắc phải, gọi là "ảo tưởng điểm đến" (destination fallacy): mình tin rằng cứ đạt được mục tiêu là sẽ hạnh phúc mãi mãi. Nhưng thực tế, cái cảm giác sung sướng đó trôi qua rất nhanh. Xong rồi mình lại đặt ra một mục tiêu mới, và lại tiếp tục khổ sở chạy theo nó.

Vấn đề là: nếu cả cái quá trình đi tới mục tiêu chỉ toàn là chịu đựng, thì lúc "tới đích" rồi, bạn cũng chẳng cảm thấy khác gì mấy. Niềm vui không tự nhiên xuất hiện chỉ vì bạn đã hoàn thành — nó phải có sẵn trong suốt chặng đường, nếu không thì khi tới đích, nó cũng chẳng tới.

Bỏ tất cả để tìm lại chính mình

Năm 16 tuổi, ngay sau khi vừa giành được một huy chương lớn, Alysa làm một việc gây sốc cả làng trượt băng: tuyên bố giải nghệ.

Cô muốn sống cuộc đời của riêng mình — đi học, đi chơi với bạn bè, đi du lịch, sống như một cô gái tuổi teen bình thường, không phải một "ngôi sao" lúc nào cũng phải gánh kỳ vọng của người khác.

Và điều thú vị là: chính lúc bỏ bớt áp lực, bỏ bớt việc phải có "kết quả", cô mới từ từ tìm lại được cảm giác hứng khởi, được tự do trải nghiệm cuộc sống mà không phải lo nghĩ gì.

Sau đó, cô quyết định quay lại sân băng. Nhưng lần này, mọi thứ khác hoàn toàn — vì chính cô là người lựa chọn. Tự chọn nhạc, tự chọn bài diễn, tự chọn cách tập luyện. Mục đích lần này đơn giản là: được trượt băng và tận hưởng nó, không phải để làm hài lòng ai khác nữa.

Nghịch lý: bớt cần chiến thắng lại dễ chiến thắng hơn

Khi Alysa trở lại thi đấu với một tâm thế hoàn toàn mới — yêu quá trình hơn là cần phải thắng — cô đạt phong độ đỉnh cao nhất trong sự nghiệp, và giành huy chương vàng thế giới, sau rất nhiều năm nước Mỹ không có ai vô địch ở môn này.

Đây chính là cái nghịch lý mà ai cũng nên nhớ:

Khi bạn không còn bị ám ảnh vào kết quả, mà chỉ tập trung tận hưởng việc mình đang làm mỗi ngày, thì thành tựu lớn lại thường dễ đến hơn là khi mình cố gắng "ép" kết quả đó phải xảy ra.


Vậy nên, nếu bạn đang cảm thấy mệt vì cứ chạy theo một mục tiêu nào đó mà quên mất lý do ban đầu mình bắt đầu — có lẽ đây là lúc nên dừng lại một chút. Bớt ám ảnh với kết quả. Buông bớt sự kiểm soát. Làm lại những điều bạn từng yêu thích, chỉ vì bạn thích nó, chứ không phải vì ai khác mong đợi điều đó từ bạn.

Và quan trọng nhất: học cách biết ơn cho những gì mình đang có ngay lúc này. Rồi niềm vui trong quá trình — cái thứ tưởng như đã mất — sẽ tự nhiên quay trở lại.